Thứ Năm, 10 tháng 10, 2013

Nhật ký xu hướng của “teen”. “dạt vòm”!.

Mỗi khi con em mắc lỗi, các bậc làm ba má nên nhẹ nhàng dạy dỗ chứ không nên đánh đập, lăng nhục khiến các em hổ ngươi trước bạn bè, xã hội

Nhật ký của “teen”... “dạt vòm”!

Họ không nhận ra, cuộc sống không có gia đình, cộng đồng bên cạnh rất phức tạp, chuyện sa ngã vào con đường lỗi là rất gần. Muốn… “trả thù” gia đình vì bức bối, thất vọng khi bị ba má chửi mắng suốt ngày mà L.

Đó là lời phát biểu đầy “tự tin” của M. Suy cho cùng, các bậc phụ huynh cần thay đổi suy nghĩ, cách xử sự với con em. Điều này đã tạo ra khoảng cách càng ngày càng xa giữa các thành viên trong gia đình.

Khi tốc độ phát triển kinh tế tầng lớp quá nhanh kéo theo là sự xuất hiện ào ạt của những giá trị mới, trong tâm lý của các bạn trẻ bắt đầu xuất hiện những xung đột giữa giá trị mới và truyền thống cũ.

Các “teen” có đủ lý do để “dạt vòm” như thất tình, buồn chán chuyện gia đình.

Do đó, nếu cha mẹ không có sự định hướng, xử sự khéo léo trước hành vi của trẻ nít thì vô tình lại đẩy các em ra từng lớp, đối mặt với hiểm”. Con đường phạm tội trở nên gần hơn bao giờ hết. Vậy mà cuộc “dạt vòm” ấy cũng diễn ra được 3 ngày: Ngày đầu, đến ngủ nhờ nhà bác bảo vệ khá thân ở trường - đêm thứ 2 lang thang trong quán net - đêm thứ 3, co ro một mình ở bến xe Mỹ Đình và hoảng sợ trước những gã choai nghiện ngập.

Sự xung đột đó có thể tìm thấy ở tầng lớp, ở trong một số bộ phận thanh thiếu niên. Ảnh minh họa Sự lệch chuẩn trong nhận thức Nhà nghiên cứu tâm lý Nguyễn An Chất, GĐ Trung tâm tư vấn tâm lý An Việt Sơn, Hà Nội cho rằng: “Tình trạng học sinh bỏ nhà đi đã xuất hiện từ nhiều năm trước. Bình yên, nơi bác mẹ chỉ miệt mài với chuyện kiếm tiền, bỏ mặc con cái, không quan tâm, chăm sóc con.

Bác mẹ không đoái hoài đến việc ăn học của Nhi, mà khoán hết cho ôsin – hàng tháng ba má cấp một khoản tiền đủ để Nhi tiêu “xả láng”. “Cháy túi” cũng đồng nghĩa với cái bao tử rỗng không. TT chỉ là một trường hợp nhỏ trong rất nhiều vụ việc. Ở độ tuổi các em đang thích biểu lộ mình, khẳng định mình là người lớn nên hễ người lớn không làm theo ý mình là “bất cần đời”.

Và đáng buồn thay, cổ súy cho lối sống đó lại là những bạn thanh thiếu niên tuổi mới lớn. TT đành nhờ gọi điện về cầu cứu gia đình.

Tuy nhiên, vài năm nay “rầm rộ” hơn, mọi người quan tâm hơn. Trong xã hội đương đại, phần lớn các bậc phụ huynh đều bận rộn với chuyện mưu sinh. Trường hợp của Lâm Nhi, 16 tuổi là một tỉ dụ. Mẹ em thờ ơ nói: “Mày giỏi thì cứ đi đi”, như bị khiên chế sự tuyệt vọng làm tổn thương, em lủi thủi đi lang thang, rồi nhập hội cùng lũ bạn tóc xanh, tóc đỏ hay tụ họp trước cổng trường”.

Lúc bố đi công tác, mẹ ghẻ thẳng chì chiết, đánh đập. Hành xử kiểu… “teen” “Dạt vòm” đã trở nên một nhu cầu, một lối sống, thói quen của một bộ phận giới trẻ quen sống buông thả. Bữa cuối, không chịu được cảnh đói, rét, L. “Đã ăn chơi sao lại sợ mưa rơi". Câu chuyện của L. Một khi đã bước chân ra khỏi nhà, dù có quay trở lại, các em cũng khiến người nhà cảm thấy thất vọng, niềm tin dành cho các “teen” sẽ cạn.

"Xả buồn". Không chịu nổi, uất hận nên em bỏ nhà đi lang thang”- đó là trường hợp của TTQ, 16 tuổi, ở quận Đống Đa, Hà Nội. Nếu bác mẹ không có sự định hướng, xử sự khéo léo# trước hành vi của con trẻ thì vô tình lại đẩy các em ra tầng lớp, đối mặt với nguy hiểm.

Hầu như thế cuộc những thanh thiếu niên “dạt vòm” này chuyển sang trang mới khi những đồng bạc “dắt lưng” rốt cục đã hết. Lý do của cô bé là “bị bố mẹ mắng bởi kết quả học tập kém”. Khi có rắc rối xảy ra, không dám nhìn vào sự thật để vượt qua trở ngại

Nhật ký của “teen”... “dạt vòm”!

Hay nghĩ đến những nỗi đau đớn, lo lắng mà người thân phải chịu đựng khi các “teen” có suy nghĩ muốn “dạt vòm”. Thỉnh thoảng cũng có những đứa trẻ muốn nổi loạn, sống theo phong cách riêng của mình. Những đứa trẻ phải sống trong ngôi nhà không. “Cách đây 1 năm khi mẹ em mất, bố tục huyền. Công việc của họ thẳng phải đi theo xe áp tải hàng về các tỉnh.

Ngoài tiền đề đóng học phí, ba má em không quan tâm đến chuyện em no, đói thế nào. L. Hãy lớn dần lên đi nhé hỡi các bạn trẻ - tương lai luôn đón chờ bạn ở phía trước! Triệu Tâm. HT đang là học sinh trường NTK nghẹn ngào nói: “Bố em cả tháng mới về nhà một lần, mẹ em vùi đầu thâu đêm vào những ván tá lả, barie. Kỳ vọng quá nhiều vào con nên họ không bao giờ chấp nhận với sự nắm của đứa trẻ, sẵn sàng xỉ vả khi em không đáp ứng được mong muốn của mình.

Có lần, em khóc và nói với mẹ: “bố mẹ chẳng bao giờ quan tâm đến con gì cả, ba má hãy ở nhà với con, đừng để con phải đi hoang”. Cha mẹ Nhi buôn bán tại chợ Đồng Xuân, Hà Nội. Việc các “teen”bỏ nhà “đi bụi" là kết quả của sự lệch chuẩn trong nhận thức, biến thái của tư cách.

Dạo quanh phố phường Hà Nội vào lúc đêm khuya, chúng ta không chỉ bắt gặp hình ảnh của những người vô gia cư, những con nghiện vật vờ hay những “gái làng chơi” bên đường bắt khách.

Cũng không phải bất cứ teen nào “dạt vòm” cũng được trở về nhà an toàn trong vòng tay cha mẹ. Mà đâu đó trên các con phố nhỏ còn xuất hiện cả những cô cậu thanh niên còn rất trẻ.

Trường hợp gần đây, ngày 9-3, một cô học trò 15 tuổi, trú tại phố Bạch Mai, quận Hai Bà Trưng, Hà Nội đã bị một "yêu râu xanh" giở trò đồi bại khi bỏ nhà “dạt vòm”. H (học trò lớp 9 một trường THCS trên địa bàn Hà Nội). TT (17 tuổi, ở quận Hà Đông) đã bỏ nhà “dạt vòm”. Hồ hết các cô cậu “dạt vòm” đang trong độ tuổi cắp sách đến trường.

Trong sự xung đột đó, nếu các “teen” không có những tuyển lựa đúng, không biết chọn lựa những giá trị ổn định thì tư cách sẽ biến thái sai lệch.

Sự khập khiễng, cám cảnh vì lúc nào cũng nghĩ mình là mảnh “đời thừa” mà bố mẹ bỏ đi khiến các “teen” này chẳng “hứng thú” ở nhà. Không ít em gái khi bị mắng là “ăn bám”, “vô tích sự” đã nổi “máu” tự ái, bỏ nhà để.

Các bạn thanh thiếu niên, hãy nhớ rằng, gia đình, bạn bè luôn mở rộng cánh tay để chào đón các em, xua tan đi mọi lầm lỗi. Một số phụ huynh muốn cho con tất cả những gì mà tuổi thơ họ mong muốn. Bỏ nhà đi là “phương án” của những bạn trẻ không dám đối đầu với thử thách. Tự lập, rồi sa lầy. TT kể: “Lúc nóng giận đã gom đồ đạc muốn bỏ đi chứ chưa hề nghĩ sẽ đi đâu, làm gì ngoài đường”.

Đừng sa lầy vào vòng xoáy! Không thể khẳng định những thanh thiếu niên “đi bụi” đều là hỏng, một phần các “teen” có cảnh ngộ gia đình ngang trái, phức tạp, khó khăn về kinh tế, thiếu sự kiểm soát của cha mẹ. Hãy học cách nghĩ suy chín chắn và chăm sóc cho chính bản thân mình. Em không nhận ra các hệ lụy mà mình và gia đình sẽ phải gánh chịu từ những cuộc ăn chơi này.

Để quên đi cuộc sống buồn chán ngày nay, H thẳng nói láo cần tiền đóng học để vào các quán internet, điện tử hoặc lang thang với đám bạn cùng lứa với mục đích. L. Nhưng thực tiễn không hẳn là như vậy vì chúng hoàn toàn lạc điệu, trơ trọi.

Ba má nghĩ rằng khi con cái được hưởng những điều kiện tốt nhất về vật chất thì phải có bổn phận học giỏi, ngoan ngoãn.