Thứ Năm, 10 tháng 10, 2013

“Sói ăn thịt, đi theo lối riêng cừu ăn chay thì cần gì người viết ý tưởng!”.

Lên khung storyboard (kịch bản phác họa), quay, hiệu chỉnh… không có đồng đội, ý tưởng của bạn không bao giờ thành hình

“Sói ăn thịt, cừu ăn chay thì cần gì người viết ý tưởng!”

Mình luôn nghĩ “sống đến đâu viết đến đó, chẳng thể viết hơn những gì mình sống được” nên ngoại trừ bài Bỏ cuộc chơi, mình chưa dám viết sâu hơn về tâm lý những “cây đa cây đề” đã chuyển nghề. Nhưng càng viết thì không ngờ lại được đón nhận rất nhiệt thành trên web cũng như Facebook. Đây là nghề sáng tạo, nhưng là sáng tạo đáp ứng nhu cầu khách hàng.

Tuy nhiên thực tế ngoài kia khó cho phép điều này. Thứ hai, trong bước đầu của quy trình sáng tạo, đúng là “chỉ ta với ta”, mài trải nghiệm thành ý tưởng. Đây cũng là nơi Sơn bắt đầu chuyên đề 160 bài về thế giới quảng cáo ở Việt Nam mang tên Nhật ký sáng tạo. Copywriter Huỳnh Vĩnh Sơn Huỳnh Vĩnh Sơn có cuộc bàn thảo ham thích với phóng viên Sài Gòn Tiếp Thị về sách và nghề của mình trong bối cảnh kinh tế đầy thách thức.

Khi viết hay tự hỏi mình: viết thế này người đọc có thích không? Có bật cười không? Người không làm lăng xê có hiểu câu chuyện mình đang kể không? Có thích đọc không? Với một độc giả không làm quảng cáo như tôi, ngoài việc hơi lợn cợn về việc bê y nguyên quá nhiều thuật ngữ gốc, tiếng Anh (không những thế, còn chơi chữ, nô đùa với chúng), thì quờ đều.

Đó vừa là nỗi buồn nhưng cũng là niềm vui riêng của người làm sáng tạo. HCM – NV), có dịp san sẻ thêm với độc giả về nội dung sách thì mình cũng đã hoàn thiện hơn một chút, nắm rõ và sát hơn về những giá trị mà Ý tưởng này là của chúng mình gởi đến mọi người.

Viết sao cho người xem mẩu lăng xê phải cảm và hiểu đúng điều thương hiệu muốn, đó là đích tối thượng của truyền thông – lăng xê.

Có thể gọi cuốn sách này là một “nỗ lực tẩy oan” cho nghề làm quảng cáo? Không hẳn là giải oan, nói tôi viết vì tự hào về dân sáng tạo thì đúng hơn. Anh cũng hay nhắc lại câu nói của một người đi trước, đại ý, người làm copywriter luôn phải nhớ mình đang làm dịch vụ tạo ra ý tưởng sáng tạo – thảy phục vụ cho nhãn hàng. Cuốn sách của anh dường như vẫn là một lời mời gọi sự dấn thân vào nghề này với nhiều cảm hứng và say mê.

Vậy, vào thời khắc khủng hoảng kinh tế, khách hàng sẽ thực dụng chủ nghĩa, khắc nghiệt, thiển cận hơn trong tư duy hiệu quả, chắc hẳn có ảnh hưởng trực tiếp đến vấn đề “tâm thần” của những copywriter?  Mỗi con người sinh ra vốn dĩ là một ý tưởng khác biệt rồi và môi trường quảng cáo là nơi luôn khuyến khích và nuôi dưỡng cái “độc” ấy.

Song, dường như nó chưa có sự chuẩn bị nào cho tâm cảnh “giã từ”? Chắc tại bản thân người viết cũng còn mê nghề quá, chưa vội nghĩ đến “giã từ” thôi! Bốn năm là thời gian quá ít oi để được gọi là nắm vững một nghề, nhất là việc viết ý tưởng sáng tạo cho sản phẩm! Còn rất nhiều tri thức chuyên môn và kỹ năng mà tôi phải trau dồi thêm.

Copywriter khi sáng tạo cho nhãn hàng luôn phải quan hoài đến cá tính thương hiệu, cá tính của ba má thương hiệu (marketer – người làm ngành tiếp thị), viết hay mô tả ý tưởng xong rồi hay bị kêu chỉnh tới chỉnh lui. Bên cạnh ngân sách ngày càng bóp chặt từ phía khách hàng, khiến họ nhát tay hơn khi duyệt những ý tưởng hơi mạo hiểm thì nhịp sống càng ngày càng cuồn cuộn khiến tâm lý người tiêu dùng cũng “xôi thịt” hơn.

Quyển sách của tôi chỉ đơn giản nói lên phần nào nỗi niềm ấy, cảm được thì cảm, không thì “lũ” chúng tôi cũng hiên ngang sáng tạo thôi. Com, tạm gọi là “đềpa”, thú thiệt mình cũng rất nhát tay. Hơn nữa, mỗi bạn sáng tạo là một cá tính độc đáo, là những chiều kích thúc cho cái tôi của mình. Cuốn sách đầu tay Ý tưởng này là của chúng mình (NXB Trẻ, 10. Thực hành: Nguyễn Vinh chân dung hội họa: Hoàng Tường Huỳnh Vĩnh Sơn sinh năm 1987 tại Sài Gòn.

? Tôi đến với quảng cáo bằng cái phông quản trị kinh dinh. Mỗi con người sinh ra nguyên là một ý tưởng khác biệt rồi và môi trường quảng cáo là nơi luôn khuyến khích và nuôi dưỡng cái “độc” ấy.

Than thở thì dễ lắm, ai than chả được! Lối sống khác người của dân lăng xê được kiến giải, gượng nhẹ khá thấu suốt. 9, tại TP. Tuy làm chung cũng hay có mâu thuẫn, nhưng học hỏi thêm nhiều điều hay ho lắm, tội gì mà cứ đóng cửa loay hoay một mình! Chọn lối viết gãy gọn, hí hước, thậm chí rạng rỡ để nói về không chỉ những ma lực mà còn cả những ức chế khó tỏ tường khi sống đời sống một copywriter – có vẻ, ít nhiều văn phong đó chịu ảnh hưởng bởi lối viết từ một số cuốn sách ý tưởng sáng tạo của Jack Foster, Hugh Macleod hay Dan Ariely.

Ý tưởng bạn nghĩ ra được truyền cảm hứng từ những ý tưởng khác, con người khác, những quan sát trong cuộc sống. Sợ những gì mình sang trọng còn non quá, chưa tròn trịa, đủ hay để chia sẻ với mọi người.

Đó là vẻ đẹp, là sức hấp dẫn của công việc sáng tạo đã giúp mình trụ lại trong ngành cho đến ngày hôm nay. Những đẳng cấp mà không biết “tu luyện” bao giờ mới với đến được. Mỗi vai có một “con thú” riêng

“Sói ăn thịt, cừu ăn chay thì cần gì người viết ý tưởng!”

Một mình, bạn rất khó, hoặc chẳng thể, hoàn thành bước này vì không đủ kinh nghiệm và chuyên môn. Lúc ấy mới nhận ra tuy nghề quảng cáo đổi thay từng giây theo dòng chảy công nghệ nhưng có một thứ rất ít thay đổi, đó là “tâm sự của người làm sáng tạo”, là những mâu thuẫn tuy đang xảy ra rất nhiều trong cuộc sống nhưng dường như trừ mình, chưa ai dám chạm đến hay nghĩ nó đáng để lên tiếng! Nên tôi nghĩ bốn năm là vừa đủ, hú vía (thở phào!), đủ góp nhặt những câu chuyện thật, ý nghĩa cho mọi người hiểu thêm về giới quảng cáo đầy màu sắc, cũng đủ còn “tươi” để truyền tải nó thật “nhí nhảnh”, ham thích.

Com, weblog san sớt về truyền thông, tiếp thị và sáng tạo được đông đảo sinh viên yêu thích. Rồi một ngày, ai đó gần bạn nhận xét… “khác người”! Khi suy xét, nom một vấn đề, bạn luôn có những quan điểm lạ, đa chiều, tách hẳn đám đông hung hãn, thế là bị chúng nó gọi “điên điên, không bình thường”. Riết rồi cũng quen, chẳng sợ “đá” hay “bàn phím” nào nữa, chỉ sợ thiếu ý tưởng, hehe! Rất nhiều người làm nghề copywriter danh tiếng một thời đột nhiên “mất tích” khi họ chạm đến giới hạn sáng tạo của bản thân hay cũng có thể một hôm nào đó nhìn thấy “hư vô” về nghề.

Bắt chước đến một lúc nào đó bạn sẽ tìm được chính mình”. Ý tưởng hay luôn là tối cần thiết, nhưng cũng chỉ là sự khởi đầu.

Cầm dùng ý tưởng của mình để đổi thay từng chút một. Đây là thực tại mà copywriter phải ưng ý và tìm cách để vượt qua. Nhưng Ý tưởng này là của chúng mình – nghe có vẻ đi ngược cá tính, cái tôi hay chủ nghĩa cá nhân chủ nghĩa mà dân làm ý tưởng sáng tạo thường tôn thờ (và ưa phô diễn)? tuồng như ngay từ tựa sách, anh đã ngầm gửi gắm quan niệm về sự cộng hưởng sáng tạo? Năm trước nhất, đang còn “trăng mật” với ngành, mình đã luôn mong ước sẽ làm nên những thông điệp đậm tính cá nhân chủ nghĩa, nghe một phát là biết “ý tưởng của Sơn” ngay! khôn cùng con trẻ! Bởi thứ nhất, ý tưởng chưa bao giờ là 100% của riêng bạn.

Chữ tuôn ra thiên nhiên hơn, đỡ quảng cáo hơn, nhưng phải “rang tôm” biểu thị sao cho đơn giản, vui vui. Từ các bạn teen đến “mãn teen”, trong lẫn ngoài ngành. “Rang tôm” – cách mà Sơn vẫn nói trại để biểu hiện từ brainstorm: động não, tư duy – trong nhân cách người viết sách có sức ép và “thú” như “rang tôm” khi làm copywriter? Cũng may là nhẹ nhõm dễ dàng hơn rất nhiều.

Liên tục xúc tiếp cũng như nghĩ ra cái mới, gu thẩm mỹ và góc nhìn cuộc sống của bạn sẽ mỗi ngày được phát triển và rõ nét hơn. Bắt đầu quan tâm đến viết lách khá trễ nên giọng văn chưa định hình chắc chắn nên bị chi phối rất nhiều từ các bậc tiền bối kể trên. Nhưng hơn thua nhau là cách bạn hoàn thành ý tưởng, đưa nó đến người xem, cho dù bạn có sáng tạo trong ngành quảng cáo hay không.

Đây là sự tranh chấp nội tâm khiến copywriter khôn cùng mệt mỏi, giữa “đứa trẻ” thú nhận sự tươi mới, hồn nhiên của người làm sáng tạo và thực tại khắc nghiệt cơm áo gạo tiền của nền kinh tế thị trường ngoài kia.

Hiểu thì hiểu đó, nhưng mỗi lần bị người làm tiếp thị từ chối những ý tưởng nhiệt huyết, lái nó sang một thông điệp “thẳng ruột ngựa”, để người tiêu dùng dễ hiểu, dễ mua hàng thì là một lần copywriter “buồn trong lòng một chút”, dần dần rất dễ bị chai sạn! Bản thân tôi luôn tin rằng đó là đề bài khó cho mọi người làm trong ngành sáng tạo, không chỉ lăng xê nên thay vì cứ uất ức thì hãy đối mặt và vượt qua.

Khi lựa chọn một thứ gì đó để khoác lên người, bạn hồn nhiên chọn cái không những chỉ đẹp mà còn phải độc đáo. Chưa có trải nghiệm nên cố viết sẽ không đúng! Ngành quảng cáo luôn cần sự tươi mới của các bạn trẻ và tôi mong quyển sách sẽ phần nào mở cửa, đón nhiều hơn những trái tim yêu sáng tạo đến “bất cần thân thể”, thật ra chẳng cần “nhiều”, “một vài” là vui lắm rồi! Bốn năm liệu có quá sớm để đưa ra một bản nhật ký trải nghiệm, trong bối cảnh thực tiễn về nghề không ngừng thay đổi? Khi viết những bài đầu tiên trên weblog ToiYeuMarketing.

2013) là tuyển chọn 100 bài trong số đó. Sáng lập ToiYeuMarketing. Sói Ăn Chay, cái nickname trên thế giới mạng có liên quan gì đến cái “vai” copywriter Huỳnh Vĩnh Sơn? Sói Ăn Chay là lời tôi căn dặn chính mình: ý tưởng hay, khiến người ta nhớ và thích là ý tưởng phải hơi “sai” một tí, chính cái “sai” này mới tạo nên dị biệt, tạo nên cá tính.

Nghĩ ra những ý tưởng kiểu Sói Ăn Thịt, Cừu Ăn Chay thì cần gì copywriter! Anh có ứng dụng khả năng của một copywriter vào việc xúc tiến hiệu quả phát hành cuốn sách? Có, nhưng thiệt tình cũng… chưa tốt lắm! Trước đến nay múa bút viết cho người khác thì được, nhưng hiện viết để “bán” tác phẩm đầu tay của mình thì lúng túng khôn cùng! Ngay từ phần soạn thông báo tác giả đã rất khó khăn rồi, kế đến là viết “copy” để thuyết phục người ta mua sách cũng khá “ác mộng”! Cũng may là qua vài buổi ra mắt sách (29.

Sáng tạo trên trang sách là trải lòng về nghề và người. Copywriter luôn muốn làm nên những ấn phẩm quảng cáo sâu sắc, để người tiêu dùng không chỉ hiểu, được thuyết phục mà còn yêu mến sự sáng ý, hích của nhãn hàng. Cũng chẳng sao cả, mình từng đọc một lời khuyên trong quyển sách kinh điển về sáng tạo: “Cứ bắt chước những gì bạn yêu thích.

Dễ gần và hấp dẫn. Nhiều, rất nhiều. Lao vào ngành quảng cáo ngay những ngày đầu mới ra trường, tính đến nay vừa tròn bốn năm sáng tạo, viết văn lăng xê cho các tập đoàn truyền thông đa quốc gia, cho các nhãn hàng khá lớn ở Việt Nam. , Cả phong cách giễu nhại trong các tiểu thuyết của Milan Kundera, Frédéric Beigbeder. Thí dụ, một phim lăng xê (TVC) 30 giây thôi thì êkíp đã gần cả trăm người, qua bốn, năm khâu khác nhau rồi.